Hoạ thơ đường luật của bác Hồ Văn Thiện

By Phạm Thanh Cải

 

 Bài Xướng

TỰ THÚ

Hồ Văn Thiện


Các vị bấy nay chê tớ già
Ừ thì tuổi tác cũng đa đa
Thơ văn còn thích xanh tơ lá
Cảm hứng vẫn mê trắng mướt da
Bia bọt níu em ngồi cận cận
Nghỉ ngơi tìm chỗ ở xa xa
Trời ban cho cuội sao không cuội
Lên thánh mần chi dễ hoá ma

 

THÚ CHƠI

Sáu chục mà ta chửa thấy già
  Trong nhà thờ mấy cụ Tam đa
Cơm ăn điều độ còn đen tóc   
   Rượu uống nhâm nhi vẫn đỏ da
 Thơ phú ngâm nga quên tuổi tác
 Văn chương bàn luận nhớ ngày xa
Làm thơ đường luật mừng xuân mới
  Chữ Phúc treo tường đuổi quỷ ma!

NĂM SỬU NUÔI TRÂU

Năm qua tôi tậu một trâu già
Bảo vợ làm chuồng dưới gốc đa
Vỗ béo tâm can mong chọc tiết
Thân gầy xương cốt nổi hằn da
Gảnh ăn nó chỉ tìm con cái
Lười uống trâu thường kiếm bạn xa
Nuôi nấng kiểu này thì chán lắm
Tôi liền cho nó "hoá thành ma"!

 

VỊNH LÁ ĐA

 Mấy cô thôn nữ đẹp chưa già
Đêm vắng ngồi buồn ngắm lá đa
Múp míp đôi bờ xanh biếc cỏ
Tràn đầy một suối thắm màu da
Đen như mõm chó buồn không nhỉ?
Đỏ giống hoa đào chuyện đã xa...
Năm tháng trôi dần theo tuổi tác
Ai nhìn cũng bảo xấu như ma!

More...

HOA ĐÀO Tứ tuyệt lục bát chữ Hán

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

 

 

更寅

祿

范青改

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

Phiên âm

Đào hoa

Khai hoa xuân sắc Canh Dần
Đào hoa Cung chúc tân xuân huy hoàng
Lộc tài phúc thọ ninh khang

Tân niên quốc thái dân an. Xuân hồng

More...

Thơ đường luật mời hoạ

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

XƯỚNG HOẠ

PHẬN NGHÈO

 

BÀI XƯỚNG:

Bên sông thấp thoáng mái tranh nghèo
Rặng trúc lơ thơ dáng khẳng kheo
Đầu xóm xanh rì vườn táo biếc
Cuối làng mơn mởn mấy hàng keo
Trên bờ liễu rủ buông làn tóc
Dưới bến thuyền xuôi khoả mái chèo
Non nước hữu tình gieo mộng đẹp
Đêm hè vằng vặc bóng trăng treo

      PHAMTHANHCAI

 

CÁC BÀI HOẠ CỦA BẠN BÈ VÀ TỰ HOẠ

1-

Có lẽ bàn thơ tới chữ...nghèo
Liên quan...gầy ốm với khong kheo
Người kiêng...né tránh nên không họa
Kẻ cữ...chạy dài chứ chẳng keo !
Thôi cứ vui tươi -ôn điệu nhạc
Mặc cho gian khó -luyện câu chèo
TÚ XƯƠNG cụ dẫn đường khi trước
Gương sáng đến giờ vẫn mãi treo

VIETPHUONGBAC 

2-

Em đây vốn chữ cũng hơi nghèo
Nên thực khó nhằn cái chữ kheo
Đọc thấy hay hay làm một khúc
Nghe chừng được được thử vài keo
Đờn ca em lại không mê nhạc
Múa hát muội đâu có thích chèo
Chập chững bước vào thơ với hoạ
Đánh vào máy tính máy liền treo

PHAMTHANHCAI

3-

Mải miết làm thơ phận mới nghèo
Chẳng đi làm lụng cứ nằm kheo
Vì không nhiều bạn đành đơn độc
Bởi có ít tiền mới phải keo !
Lên núi mệt phờ khom gối bước
Qua sông rời rã dạng chân chèo
Những là nghĩ cách chờ sung rụng
Quả ở trên cành nó cứ treo

PHAMTHANHCAI

4-

Thi hữu nhà ta...đâu có nghèo !
Chẳng qua không thích mới...khà kheo
Gặp chàng thi sỹ...Thương ! giàn trải
Thấy kẻ ăn mày...Ghét ! kẹo keo
Rảnh rỗi nằm ngâm nga- khúc hát
Thảnh thơi ngồi luyến láy- câu chèo
Cùng nhau vui - xướng Thơ Đường luật
Vững bước theo nghề...bút chẳng treo !

TRANVITHONG

5-

Buồn thay phận số con nhà nghèo
Xấu nết ươn người dáng khẳng kheo
Tóc đỏ hoe vàng ...còn bẩn tính
Da xanh tái xám ...lại thường keo
Người chê mắt liếc tìm lời chống
Kẻ trách lườm xiên cũng vụng chèo
Chỉ muốn yêu chàng là giám đốc
Nên giờ tứ thập tình còn ...treo
                                     THANHTHANHKHIET

6-

Đã chán vì mang cái phận nghèo
Người lùn một mẩu dáng leo kheo
Lôi thôi biệt hiệu thằng chăn vịt
Lếch thếch mang danh gã kiết keo
Hâm hấp còn mê thơ với thẩn
Man man lại thích trống sân chèo
Thích Sương mà bị nàng luôn lắc
Buồn bã như mèo ngắm mỡ treo
                                                    KIMNGUYEN

7-
Đời anh vất vả vẫn còn nghèo
Mỗi sáng mì tôm ...thân khẳng kheo
Dành dụm bạc tiền nuôi vợ bé
Khổ cái thân anh - mang tiếng keo
Tình trên chốn ảo năm bảy mối
Cháy túi... tiền khô giỏi chống chèo
Hóa đơn đến tháng không tiền đóng
Bà cả cằn nhằn ...tối đến ..." treo"...
                                                          SUONGSUONG

8-

Trời chẳng thương tôi cái phận nghèo
Tấm thân gầy ốm như cà kheo
Quanh năm đào bới - ăn chưa đủ
Suốt tháng cấy cày - xài phải keo
Hai vợ + bốn con... trông mũi lái
Một thân = bẩy miệng...cậy tay chèo
Ban ngày vất vả tuy là vậy
Buổi tối sợ "mèo mỡ" lại treo ! !
                                                        VIETPHUONG BAC

9-

Bài XƯỚNG tuy " xương" HOẠ chẳng nghèo
Khó thì khó một cái vần kheo
Thi đàn yêu thích đều chơi hết
Người Xướng phục tài rất lắm keo
Biển lớn mênh mông cồn sóng dữ
Thuyền con dũng cảm vững tay chèo
Tình thân mà gói làm quà được
Tôi sẽ gói nhiều những giải treo

                                                       PHAMTHANHCAI

10-

Nghèo của nhưng Anh chí chẳng nghèo
Trời làm anh bệnh cứ nằm kheo
Làm thơ ca ngợi vùng quê lúa
Viết nhạc cất lên khúc hát chèo
Hồi trống ngân rền từ tỉnh Thái
Tiếng chuông vang vọng tự chùa Keo
Vượt khó quyết làm người có ích
Đời anh là một tấm gương treo

                                                          PHAMTHANHCAI

11-
Tâm sự đời tôi cái cảnh nghèo
Bạc tiền chẳng có nằm chèo kheo
Nhiều khi đánh bạo xoay vài kế
Đôi lúc tính liều thử một keo
Vẽ mặt ra oai phường hát bội
Bôi râu đi dọa lũ tuồng chèo
Hạ màn sân khấu thôi...bừng tỉnh
Hạnh phúc chỉ là...cái bóngtreo

                                                           TRẦNVITHONG

12-

Cày cuốc bao năm vẫn cứ nghèo
Lên chùa xuống tóc với tỳ kheo
Hư không cõi Phật : không mê nổi
Tửu sắc trần gian : dính tựa keo
Xuống núi thôi đành... theo số phận
Ra khơi ráng sức... vững tay chèo
Lụt về thành quả... thành công cốc
Đời sống cơ hàn... đến phải treo.....
( treo cổ- tự vẫn) hoặc (treo niêu- nhịn đói)

                                                           THANH+ZUIHAO

13-

Bác xướng Đường thi một chữ nghèo
Vần chèo rồi tiếp...treo keo kheo
Người ơi ! "Xương" lắm...nhai nào dễ
Bạn hỡi ! "Mình" đành...nhá một keo
Chả lẽ thuyền thơ...để mắc cạn ?
Thì thôi bến mộng...cố khua chèo !
Cho dù ý tứ chưa hoàn chỉnh
Quyết bám theo vần bác ấy treo !
                                                            VIETPHUONGBAC

14-

Xướng mục này lên sợ bị nghèo
Nên tôi đủng đỉnh cứ nằm kheo
Ai ngờ thi hữu vào đông quá
Nào ngỡ bạn bè thắng lắm keo
Bạn gái  nông dân bền chí lớn
Anh trai  thuỷ thủ vững tay chèo
Đối nhau chan chát như câu đối
Có thể viết thành tấm để treo

                                                                PHAMTHANHCAI

15-

 Muốn được an toàn cứ phải treo
 Dù người phóng khoáng đến người keo
Thịt mua đừng để mèo xơi mất
 Gió sắm chớ cho chó nó kheo
Ngày Tết có mồi xơi với rượu
Đêm Xuân không bạn phải nghe chèo
Thôi thì mèo chó nhà mình vậy
 Vẫn quý vẫn yêu dẫu có  nghèo.

                                                       PHAMTHANHCAI

16-

  Có mỡ đấy mà miệng vẫn treo
  Than ôi bà chủ đến là keo
Hàng mai mềm mại trên gò má  
  Làn tóc buông dài đến tận kheo
 Trông thấy muốn xài nhưng chẳng được
 Nghe bà ca cẩm tựa ca chèo
Muốn ăn miếng mỡ mà không được   
 Giàu chẳng được xơi hoá quá nghèo.

                                                    PHAMTHANHCAI

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

PHẬN NGHÈO

Tôi nghĩ rằng tôi số phận nghèo
Dáng người khống đến nỗi khòng kheo
Thắm tình chồng vợ luôn hào phóng
Đẹp nghĩa bạn bè chẳng tính keo
Văn Hán say sưa ngồi đọc phú
Thơ Đường đã thích lại mê chèo
Làm ăn chểnh mảng nên nghèo khó
Tết đến ít tiền vợ phạt treo...

PHAMTHANHCAI

TẾT CANH DẦN

Xuân đến dù cho phận có nghèo
Cũng đi mua thịt cá về treo
Ngày thường hai bữa không hề đói
Năm có một ngày chẳng lẽ keo
Cô giáo mừng Xuân thôi đứng lớp

Lính tàu đón Tết nghỉ tay chèo
 Cứ ăn thoải mái không kiêng cữ
Ra Tết béo tròn chẳng khẳng kheo...

PHAMTHANHCAI

 

 

More...

Thăm đồng đội

By Phạm Thanh Cải

 

VÀO THĂM ĐỒNG ĐỘI


Vào thăm người lính một chiều

Gặp người đồng đội thân yêu nghĩa tình.

Đọc thơ rồi lại xem hình

Thấy bạn gần gũi với mình làm sao.

Tình quê tha thiết dạo dào

Thẳm sâu tình mẹ vút cao tình đời !

Đọc thơ như được gặp người

Người hiền mới viết được lời tình thơ .

Sống trong quân ngũ tới giờ

Ta như thuyền tới bến bờ tình yêu

Lục quân gian khổ đã nhiều

Hải quân sóng gió là điều tất nhiên

Ta cùng đi khắp mọi miền

Bảo về Đất nước bình yên tháng ngày.

 

 

More...

Hoạ thơ BL

By Phạm Thanh Cải

 

HOẠ THƠ CỦA BL

Lửa hồng em gửi cho anh

Vừa nồng tình bạn vừa xanh tình người

Đọc thơ em mấy lần rồi

Lòng anh nồng ấm dù trời có mưa

Sợ chi áo mỏng gió lùa

Thơ em khăn ấm thách mùa đông qua

Tuy rằng ta ở rất xa

Đất trời cháy lửa tim ta nồng nàn

Thơ em kết nối với chàng

Buổi chiều rực ánh lửa vàng sắc mây

Nghĩ rằng anh thật là may

Gặp cô bạn gái còn hay hơn vàng

Cần gì danh vọng giàu sang

Có em anh thấy chứa chan tình đời ...

More...

Gửi Bằng Lăng

By Phạm Thanh Cải

 

BANGLANG

 

Suốt đêm qua tôi nằm trăn trở

Chỉ mong sao trời sáng cho nhanh

Để tôi gặp người tôi mong nhớ

Đã hẹn tôi buổi sớm yên lành.

 

Khi mặt trời hãy còn ngái ngủ

Phía đông hừng ánh nắng ban mai

Có tiếng chuông. Tôi ra mở cửa

Có khách vào! Tôi đoán là ai...

 

Gặp cô giáo trên tay hoa đẹp

Cười rất tươi từ cổng bước vào

Ôi em tôi người tôi mong đợi

Tôi ngỡ ngàng: em đẹp thế sao ?

 

Mái tóc thả vô cùng mềm  mại

Má trắng hồng như ánh bình minh

Em đem cả cho tôi : thế giới

Và không gian tràn ngập hương tình !

 

Em đọc thơ những vần cháy lửa

Làm tim tôi cũng cháy hồng theo

Thật hay mơ tôi không biết nữa

Tôi ôm choàng lấy trái tim yêu...

 

Cả cuộc đời dâng cho biển cả

Cho đảo xa cho những con tàu

Tôi từng ước hoà mình trong gió

Mà thả hồn theo cánh hải âu

 

Tôi hằng ước có người con gái

Đứng chờ tôi đi biển xa về

Trên bến cảng bóng em bé bỏng

Gió bay bay những lọn tóc thề.

 

Em đây rồi hôm nay tôi gặp

Đúng là em người vẫn trong mơ

Em đã đốt trong tôi khao khát

Để hồn mình cháy bỏng thành thơ.

More...

Thăm Điện Biên

By Phạm Thanh Cải

 

THĂM ĐIỆN BIÊN

( Hoạ thơ Hoa huyen)

Trùng trùng núi dựng mấy từng mây
Như thể thiên nhiên đã khéo bầy
Một dải đồng bằng nằm phẳng lặng
Bốn bề rừng núi đứng vòng vây
Ngày xưa ta đã từng xung trận
Năm ấy giặc thù phaỉ nát thây
Giờ đây đổi mới toàn thung lũng
Cuộc sống tưng bững đất phía tây

More...

Chơi râu

By Phạm Thanh Cải

 

CHƠI RÂU

 

Tớ nay tuổi đã hơi già
Tóc thì chưa bạc nhưng mà bạc râu !
Râu thì cạo nhẵn còn đâu
Hoá ra vẫn trẻ "còn lâu mới già !"

Ở nhà vợ chẳng muốn xa
Ra đường các "bé" xuýt xoa:
  anh... mình.!.!..
Trông thì các bé cũng xinh
Ngẫm thì đáng tuổi con mình đành thôi !

Lên xe bus chẳng được ngồi
"Xin anh nhường ghế" cho người...trung niên !
Buồn tình tớ phải đứng lên
Xe đông tớ phải đứng chen mỏi nhừ.

Về nhà tớ định làm thơ
Nghĩ chồng còn trẻ vợ nhờ vợ sai !
Bây giờ tớ để râu dài
Ra đường các "bé" một hai : ông già !

Ung dung nhàn tản ở nhà
Ra vào vợ cứ gọi là : ông ơi !
Lên xe bus thoải mái ngồi
(Ưu tiên già cả mọi người đứng lên !)

Râu dài sướng thực như tiên
Vuốt râu tớ lại tự khen râu mình!

 

More...

Xướng hoạ thơ đường luật

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

BÀI XƯỚNG

 

Đã qua Quý Sửu đến Canh Dần

Đua với thời gian đã mỏi chân

Rót chén rượu nồng ta đón Tết

Nâng ly trà nóng bạn mừng Xuân

Nhân dân phát triển xây đời mới

Bộ đội bắt đầu cuộc tiến quân

Năm mới chúc nhau thắng lợi mới

Xa gần kết lại mối tình thân

 

6-1-2010

 

NGUYỆN CẦU

 

Tuổi già sức khoẻ cứ vơi dần

Gối mỏi lưng còng chậm bước chân

Nhớ lại sức bền khi trẻ tuổi

Mơ về khí thế thưở thanh xuân

Xuân sang khấn vái xin Thần Phật

Tết đến nguyện cầu cúng Táo quân

Ông bà con cháu đều mạnh khoẻ

Sum vầy đầm ấm với người thân

 

 

LẤY VỢ TUỔI DẦN

 

Lấy vợ đừng nên lấy tuổi Dần

Nó mà giận dỗi nó dùng chân

Đá nia đụng thúng rầm ngày Tết

Cãi cối cãi chày át cả Xuân

Như hổ gầm gừ từ bốn phía

Giống gà cục tác giữa ba quân

Ở nhà sợ vợ như sợ cọp

Ra phố nghĩ mình thấy tủi thân

 

 

THI ĐÀN ĐẤT VIỆT

 

Thi đàn người viết cứ đông dần

Thấy thế thành viên chẳng nghỉ chân

Ra sức làm thơ mừng đón Tết

Nhiệt tình viết nhạc rước chào Xuân

Tưng bừng khí thế như ngày hội

Phấn khởi hào hùng cuộc tiến quân

Tay nắm trong tay cùng vững bước

Muôn người xa lạ bỗng thành thân

 

 

PHÚT GIAO THỪA

 

Hân hoan chào đón Tết Canh Dần

Nào bạn đời ơi mạnh bước chân

Năm cũ qua rồi vui đến Tết

Tương lai đang đến rộn màu Xuân

Ra Giêng mồng một thờ Tiên tổ

Tháng Chạp hai ba cúng Táo quân

Đúng phút giao thừa ta khấn vái

Cầu mong tất cả kết tình thân

 

 


更寅

多旧


寿 位将

Phiên âm:

CUNG CHÚC TÂN XUÂN

 

Tân niên đa hỷ đáo Canh Dần

Ngã tự thường thường khát vọng chân

Biên thị Hải Phòng đa cựu khách

Trung đô Hà Nội nhất tân Xuân

Lộc tài thiên phú danh thi sĩ

Phúc thọ địa phù vị tướng quân

Tử tức trường thành sung mãn mộng

Xuân lai đoàn kết đại tình thân


Tạm dịch nghĩa:

Năm mới nhiều niềm vui đến với năm Con Hổ
Tôi luôn luôn ao ước rất chân tình:
Nhà ở rìa thành phố Hải Phòng có nhiều bạn cũ đến chơi
Nhà ở thủ đô Hà Nội đón một mùa xuân mới
Tài lộc được trời cho mong mang danh là nhà thơ
Phúc thọ được đất đai trợ giúp lính nào chả mong lên tướng
Con cháu lớn khôn rồi mơ ước đã mãn nguyện
Xuân về kết nối với bạn bè để có tình thân ái rộng lớn.

More...

Rủ nhau ta đến Hội chen Nga Hoàng

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

  HỘI CHEN NGA HOÀNG TRONG THƠ NGUYỄN VĂN CHƯƠNG

 

 Rất tình cờ khi đọc thư ngỏ của Trần Mạnh Tuân gửi bạn Đức Trường tôi gặp đoạn : " Bạn cứ đọc thơ của các tác giả  thực thụ như bác Nguyễn Văn Chương ở mục Tác giả -Tác phẩm thì mới thấy chúng ta còn phải học rất nhiều bạn ạ". Thú thực tôi chưa đọc thơ của tác giả Nguyễn Văn Chương bao giờ.  Theo lời giới thiệu này của anh bạn thơ mà tôi hằng quý mến tôi thử vào trang của thi sĩ Bắc Ninh quê hương quan họ thăm một chuyến xem sao.

Vừa tới trang này tôi đã gặp một ông già người hao hao gầy nhưng trông thật hiền lành và phúc hậu. Ở đây ông không kể nhiều về mình mà chỉ giới thiệu những tác phẩm đã xuất bản rồi  cho ta đọc mấy bài thơ ông mới viết. Với dáng dân dã của một ông già đã chạm ngõ "tuổi cổ lai hy" ông đã đưa tôi vào thế giới của lục bát đồng quê mà tưởng chừng khi nhà thơ Nguyễn Bính mất đi tôi nghĩ khó lòng mà gặp lại. Tôi đã được đọc những vần thơ của ruộng đồng của làng quê của những đêm hội làng đêm hội chèo...

Ở trang này tôi đã gặp những cô gái thôn quê ngày xưa đến những cô gái thời nay đang đánh ghen   hứng dừa và cả cô Tấm cũng hiện về trong cổ tích. Tôi gặp những chợ Dâu ngập tràn hàng Thái Lan chợ Keo đầy rẫy hàng Trung quốc. Tôi đã qua cổng làng với cây gạo già cứ đến tháng ba lại thắp lửa trên bầu trời quê hương quan họ.

Tôi như được mời một bữa tiệc ngon với bao nhiêu đặc sản ruộng đồng. Nó chẳng phải là cao lương mỹ vị mà rất gần gũi với tuổi thơ tôi. Có một điều đặc biệt là từ cái nguyên liệu bình thường dân dã ấy thi sĩ như người nấu bếp tài ba đã chế biến thành những món tuyệt vời.

Thường thì khi ngồi vào bàn tiệc đầy ắp những món ngon người ta muốn nhanh chóng được nếm được hưởng những hương vị ngạt ngào đang bày ra trước mắt. Nhưng chính thế chẳng khác nào Trư Bát Giới nuốt nhân sâm trường thọ sẽ chẳng thể nào biết được món nào ngon hay loại rượu nào say nồng. Dù muốn nếm ngay tất cả muốn đọc ngay các bài thơ hay mà lâu rồi tôi mới gặp. Nhưng dằn lòng lại tôi muốn nhấm nháp vị thơm của chén rượu Làng Vân rồi  từ tốn hưởng cái vị ngon của đặc sản Bắc Ninh... Rượu và Thơ hai lĩnh vực vật chất và tinh thần thất khác nhau nhưng sao mà đồng điệu. Rượu ngon ta nhấm nháp càng chậm càng ngon. Thơ hay ta đọc thật kỹ càng cảm thấy cái hay cái đẹp của nó. Vì món nào cũng ngon nên món nào gần ta thì ta thưởng thức trước. Bài thơ nào cũng hay nên ta đọc bài đầu tiên.

Chùm thơ của Nguyễn Văn Chương Hội chen là bài bài trên cả . Nào các bạn đọc thân yêu của tôi ta cùng đọc bài thơ này:

Cất ở nhà cái máu ghen

Rủ nhau ta đến Hội chen Nga Hoàng

Đêm nay tháo khoán cả làng

Cái Nường cái Nõn rộn ràng xôn xao

Lư trầm hương án thì cao

Nẻo tình thì thực khát khao thì gần

Tối như bưng cả mắt Thần

Còn ai bắc cái đồng cân làm gì!

Trống tùng chiêng cũng bi ky

Cái bao lỏng trước yếm thì tuột sau

Tay dài chân cũng rướn mau

Xổ đâu khăn lượt rơi đâu mất hài

Chen nhau thích cánh nghiêng vai

Mặc ai hổn hển mặc ai thì thào

Sáo làm sương - sướng làm sao

Hẳn rồi đồng trũng bãi cao được mùa

Hẳn rồi hồ lắm tôm cua

Hẳn rồi... đến Bụt trên chùa cũng say

Nhà gianh nhà ngói gì đây

Cả năm có một đêm nay... Tắt đèn!

Chắc trong chúng ta có nhiều người đã đến chợ tình hay chí ít cũng đọc nó trên các trang văn thơ hay báo chí. Vào cái năm Sa Pa tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày thành lập thì ở trên nhiều mặt báo ta dễ tìm đọc nó. Chợ tình có ở Sa Pa Khâu Vai chợ tình Mộc Châu chợ tình Tam Lộng chợ tình Đà Lạt...Chợ tình mơ mộng lắm là nơi trai thanh gái tú  kể cả đã có vợ có chồng đến nơi đây để mà hò hẹn để mà tâm sự trong hương sắc của mùa xuân.

Ở vùng cao có chợ tình  còn dưới đồng bằng trên quê hương quan họ lại có Hội chen. Đọc bài thơ tác giả đã đưa ta vào hội. Đến đây ta thật ngỡ ngàng có điều gì phảng phất hương vị tình yêu na ná như ở chợ tình. Hương vị ấy không xa xôi mà thật là gần gũi.

 Ai đã đi chen mua vé tàu xe hay chen mua hàng giá rẻ chắc hiểu thế nào là chen. Lúc này người với người chả còn kiêng nể ý tứ thẹn thùng... Thôi thì vai liền vai tay liền tay vải sát vải và thậm chí da sát với da. Hơi thở của người lạ bên cạnh phả vào má ta nóng hổi và hơi người cũng rạo rực ấm nồng. Nhiều khi ta phải kêu lên rằng: "Chen toát cả mồ hôi hột!". Hội chen ở làng quê đàn ông chen với đàn bà trai thanh chen với gái tú và ngược lại cũng gần gụi cũng sát nhau. Thảo nào bao nhiêu người háo hức đi hội :

"Cất ở nhà cái máu ghen

Rủ nhau ta đến Hội chen Nga Hoàng "

Ở đây Nga Hoàng là một làng quê ở vùng Quế Võ Bắc Ninh. Mùa xuân là mùa giao hoà của âm và dương của Trời và Đất. Hàng năm cứ ngày Mồng 7 Tết làng lại tổ chức lễ hội. Hội chen không dành cho những người có cái máu ghen vì đến đây ta gặp cái phóng khoáng của cuộc tình.

Ở Hội chen có màn" tháo khoán" là thả sức tự do. Ngày còn bé đi xem phim  mà không có tiền tôi đã bao nhiêu lần xem"phim tháo khoán" ở bãi. Khi chiếu được nửa bộ phim khi thấy khán giả vào cửa đã vãn người ta mở cửa cho vào tự do . Thế là bọn trẻ con nghèo mê mải chạy vào bãi chiếu phim.

Tháo khoán ở lễ hội là cho mọi người được tự do đến với tình yêu. Người ta sẽ dẫn bạn tình vào những nơi mộng ước. Thự đấy mà tưởng chừng như ảo. Tác giả dùng cái chữ "tháo khoán cả làng "sao mà hay đến thế! Dân gian thường có câu khẩu ngữ: "hoà cả làng" còn ở đây ta gặp "tháo khoán cả làng" . Tháo khoán ở đây ta hiểu là tháo cũi sổ lồng cho cõi lòng đang ấp ủ mộng mơ để tình yêu cất cánh. Những gì đau đáu bấy lâu nay những tình yêu đơn phương tình yêu ngang trái yêu nhau mà chả lấy được nhau thì  đến Hội chen ta sẽ có trong tay những điều mơ ước!   

"Đêm nay tháo khoán cả làng

Cái Nường cái Nõn rộn ràng xôn xao"

Ở đây ta hiểu "nõn" và "nường" là hai vật thiêng mà người ta thờ phụng là tượng trưng cho sinh thực khí của đàn ông và đàn bà. "Trong cuộc lễ dân làng để nõn và nường làm bằng gỗ lên kiệu rước có nam đồng quan và nữ đồng quan đi giật lùi trước kiệu vừa đi vừa hát "Ba mươi sáu cái nõn nường; Cái để đầu giường cái để đầu tay". Lễ hội này cũng diễn ra ở một vài nơi như làng La Hà Đông làng Khúc Lạc Phú Thọ. Ở đây người ta tế lễ cầu cho sự sinh nở âm dương giao hoà cho mùa mành tốt tươi thu hoạch bội thu.

Khung cảnh Hội chen đã hiện ra :

"Lư trầm hương án thì cao

Nẻo tình thì thực khát khao thì gần

Tối như bưng cả mắt Thần

Còn ai bắc cái đồng cân làm gì!"

          Đọc câu thơ trên ta nghĩ về lễ hội. Ngày nay nhiều lễ hội phần lễ thì ít phận hội thì nhiều. Ở đây lư trầm hương án là phần lễ còn cái nẻo tình thì vui như hội nó rất thực và gần gũi . Đọc câu : "Nẻo tình thì thực khát khao thì gần" nó mới "đời" làm sao thực làm sao.

Trong Hội chen bao nhiêu người đến với nhau. "Họ xô đẩy nhau giằng co nhau lẫn lộn vào nhau bật nhau ra một góc giếng hay bờ tường gốc cây hay lối rẽ... Nhưng tất cả chỉ có tiếng cười như một thứ nhạc nền hiện đại mà không hề có tiếng la ó tục tằn. Cứ như là đã có sự sắp đặt hẹn hò từ trước có tiếng gọi của con tim là tình yêu là sự kết đoàn là hoà hợp vui vẻ là tâm linh để cầu cho mưa thuận gió hoà âm dương kết hợp làng xóm tươi vui... Cuộc chen xảy ra như một cơn giông vội vã biết đâu chỗ nào ai kia bàn tay chẳng chạm sát hương má hồng ửng đỏ chẳng kề bên tấm vai vạm vỡ người con trai mơ ước... Chen trong cái thế chủ động mà lễ phép chen trong niềm hân hoan của người chen và người được chen... Sôi động xóm làng không ai không gì ngăn được."  

         Ngày Hội thường diễn ra khi đang  tiết đầu xuân trời về đêm thường tối. "Ở hội chen "lúc gái chen nam rồi nam chen nữ rồi nữ làng chen khách thập phương là nam giới... cho đến đêm rằm cuộc tế lễ và rước thần kết thúc tại miếu nữ thần... thì còn thêm tục tắt đèn giống như đêm rã đám làng La..." (Hà đông). Khi ánh đèn bị tắt đêm về về khuya trời tối xẫm như che cả mắt Thần. Ở cái nơi này thì ai còn chấp làm gì nữa. Thế là tay lại tìm tay má tìm má và môi lại tìm môi.Và chính nhờ vậy phần hội mới ồn ào hấp dẫn hơn phần lễ.

            "Tắt đèn bao lâu tàn một tuần nhang chăng những gì rì rầm sống động trong bóng tối đầy khí dương hoà xuân mới chúng ta sinh sau chỉ tưởng tượng chứ không kịp dự... nhưng có cụ kể lại rằng những đêm tắt đèn ấy nhỡ ra có ai nên vợ nên chồng sớm thì làng cũng không ngả vạ mà còn giảm một nửa số tiền nộp treo cho làng như ngầm nói đó là do thánh thần phù hộ xe duyên..."

Khi đã tháo khoán như chim được tháo cũi sổ lồng tình yêu đã cất cánh để rồi trống đánh thì chuông cũng hoạ theo. Chàng thả tình thì em đón nhận chàng nồng nhiệt thì em cũng nhiệt tình...Tác giả đã tả thực mà như mơ cái cảnh :

"Trống tùng chiêng cũng bi ky

Cái bao lỏng trước yếm thì tuột sau

Tay dài chân cũng rướn mau

Xổ đâu khăn lượt rơi đâu mất hài

Chen nhau thích cánh nghiêng vai

Mặc ai hổn hển mặc ai thì thào"

Đúng là hội chen.  Trai gái ông bà già thả sức chen nhau. Ai mà ngại ngùng " trốn vào nhà cũng bị lôi ra trèo lên cây cũng bị lôi xuống rách khăn toạc áo cũng mặc cứ chen ra sân ra đường ra đình ra miếu... ra nơi nào tuỳ ý.

Đã chen nhau thì áo xống xộc xà xộc xệch là lẽ thường tình . Cái khăn cái hài bị xổ bị rơi là điều tất yếu. Hội chen phải thế chứ cứ đi nhẹ nhàng không va chạm vào nhau thì đâu còn cái hấp dẫn của hội chen. Những cái chen lấn xô đẩy ở chỗ khác thì là không văn hoá nhưng ở đây lại là cho phép. Những cái bao ( theo tôi hiểu thì cái này là cái thắt lưng mà ngày xưa các bà các chị hay thắt khi mặc áo tứ thân có nơi còn gọi là ruột tượng dùng để đựng tiền nên còn gọi là hầu bao. Khi thắt thường để hai dải dầu khăn buộc chùng về đằng trước) cái yếm bị lỏng bị tuột nghe thật là gợi cảm. Lại đây nữa:

"Chen nhau thích cánh nghiêng vai

Mặc ai hổn hển mặc ai thì thào".

 Đến câu này thì đã rõ mồn một là tình yêu chứa đựng bấy lâu đã được mãn nguyện đã đời. Khúc ca tình yêu đã vang lên tột đỉnh. Nó bùng nổ nó cháy lên niềm khát vọng đã được đáp đền. Để rồi lửa tình đốt cháy lên niềm yêu cuộc sống mang lại niềm vui sướng bất tận trong mỗi con người.  Sướng đễn nỗi người đi hội phải thốt lên đến líu cả lưỡi đến phải nói nhịu : " Sáo làm sương - sướng làm sao". Sướng này là sung sướng của đời thực làm cho người ta yêu nhau hơn thương nhau hơn để đùm bọc nhau trong cuộc sống. Chính vì vậy cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn cả về vật chất lẫn tinh thần.  Khi tình yêu có đơm hoa kết trái sinh sôi nảy nở thì người ta tin rằng sau Hội chen trời sẽ mưa thuận gió hoà cỏ cây tươi tốt nhà nhà được mùa :

"Hẳn rồi đồng trũng bãi cao được mùa 

Hẳn rồi hồ lắm tôm cua

Hẳn rồi Bụt ở trong chùa cũng say" .

Mưa thuận gió hoà mùa màng bộ thu là điều mong ước của người nông dân. Nắng mưa là việc của Trời ta không thể biết.  Nhưng có điều ta biết chắc chắn là sau Hội chen dân làng đã được Mùa tình.

Ta hãy nghe câu kết của bài thơ:

"Nhà gianh nhà ngói gì đây

Cả năm có một đêm nay... Tắt đèn! "

Câu thơ mới hay làm sao quyến rũ làm sao. Thực ra câu này là phát triển từ câu tục ngữ : "Tắt đèn nhà ngói cũng như nhà tranh" nhưng tác giả đã thơ mộng nó mềm mại và ẩn dụ nó ở đây thật hợp tình hợp cảnh.

           Đã lâu nay "tục chen gần như đã mất nó chỉ còn trong dĩ vãng. Nhưng những gì các cụ kể lại thì Hội chen vẫn là một điều thú vị về hương sắc làng quên Việt Nam.

Đọc thơ ông tôi nhớ lại chất Nguyễn Bính trong bài thơ Hội làng  :

‘Hội làng mở giữa mùa thu
Trời cao gió cả trăng như ban ngày.
Hội làng còn một đêm nay
Gặp em còn một lần này nữa thôi..."

Chất thơ Nguyễn Văn Chương là thơ lục bát đồng quê truyền thống. Tôi xin mượn lời của bạn đọc để nói về thơ của ông. Tôi tâm đắc với câu nhận xét của huybg09 :" Đọc thơ lục bát của bạn(?) thấy nổi gai gà gai ốc...Và cái chất đồng quê sao nó cứ rân rấn trong lòng..Chất quan họ nó cứ lúng liếng trong mắt ai tươi rói nụ cười thơm thảo chất trầu quế...". Tôi đồng cảm với bác Nguyễn Đức Tuỳ một nhà giáo về hưu ở Phú Thọ: "Đây là lần đầu tiên tôi đọc thơ của bác Nguyễn Văn Chương. Thơ lục bát của bác thật là nhuần nhị nối vần rất nghiêm túc chuẩn mực đáng để cho những người đang tập làm thơ lục bát chúng ta học tập. Lời thơ thì rất trong sáng ý tứ rõ ràng hình tượng sinh động dễ đi vào lòng người đọc.Chất hóm hỉnh trong thơ của bác cũng rất nhiều" . Ngay cả anh bạn tôi Trần MạnhTuân thày giáo trên giảng đường đại học cũng phải thốt lên :  "Đọc thơ của bác em thấy mình còn phải học rất nhiều mới có thể làm thơ lục bát được. Thơ của bác thật tài tình tinh hoa và cũng rất nhuần nhị và đậm chất quan họ dân ca rất tâm hồn Việt."

Bài thơ Hội chen của Nguyễn Văn Chương là một bài thơ hay. Tôi chỉ sợ rằng lời cảm nhận của mình còn nông cạn nói chưa hết nhẽ chưa nói hết được cái hay cái đẹp của bài thơ . Nhưng thú thực tôi đã nói bằng những tình cảm chân thành và quê mùa của mình với bài thơ và tác giả mà tôi yêu thích.  Chung

 

More...