CẢM XÚC THÁNG TƯ

By Phạm Thanh Cải

 

Khi cơn gió mùa Đông Bắc cuối mùa vừa dứt..Những hạt mưa bụi thưa dần thưa dần và tan biến trong không gian. ánh nắng vàng trải đầy khắp đất trời. Những con chim trốn mình trong mưa rét bỗng choàng dậy cất tiếng hót líu lo. Mặt đất mặc chiếc áo màu xanh cây cỏ. Mầm xuân đã biến thành những cành lá nhìn mát mắt. Nhữmg đoá hoa xuân đã kết thành những quả non e ấp trên cành. Trời trong xanh như cao hẳn lên. Từng cụm mây trắng như bông bồng bềnh trôi trong gió mới. Đây đó trên những cành phượng khẳng khiu qua mùa đông đã lập loè những bông hoa đầu mùa như thắp lửa trên những đường phố Hải phòng thân thuộc.
Tháng Tư đến rồi!
Tháng Tư đến trên mặt người hớn hở. Trên môi cười của người con gái thanh tân bừng lên sức trẻ. Những kiểu áo mùa hè muôn màu sắc thoang đãng dập dìu trên đường phố. Những chiến sĩ Hải quân ta gặp hôm nào với màu áo xanh tím than nay đã là màu áo trắng sáng bừng lên trong nắng mới. Những ngày cuối Xuân đầu Hạ tươi đẹp biết bao. Tháng Tư đến làm cho lòng người náo nức và dâng trào nỗi nhớ. Tôi nhớ tới lời thơ của một người yêu lính thuỷ đã nhắn nhủ: "Tháng Tư về trời cao xanh quá Xa anh rồi em nhớ lắm anh ơi!"
Hỡi em gái hậu phương Tình yêu của em là ngọn lửa đã tiếp thêm bao nhiêu sức sống yêu đời cho người lính xa quê đi làm nghĩa vụ nơi biên cương hải đảo. Tổ quốc mẹ hiền đã nuôi ta khôn lớn dạy ta biết sống làm người. Ta lớn lên trong vòng tay của Mẹ và ta nguyện với Người cầm chắc tay súng bảo vệ Đất nước Quê hương.
Có lẽ tháng Tư là một trong những tháng trời yên biển lặng. Sóng dập dìu vỗ vào bờ cát ngân lên tiềng hát rì rào. Gió đại dương thổi lay động những cây phong ba cây bàng vuông trên quần đảo Trường sa những chiếc lá như những bàn tay nhỏ vẫy chào. Biển như phẳng hơn chân trời như vươn ra xa hơn. Trên nền biển hiện rõ những chiếc tàu viễn dương qua lại làm cho biển trời như sống động hơn. Biển thơ mộng với đúng nghĩa đích thực của nó.
Trên những hòn đảo tiền tiêu Tổ quốc nơi cách xa Đất liền quê mẹ mấy trăm hải lý ta cảm thầy gần gũi hơn bao giờ hết. Mùa vận chuyển hàng ra đảo đã bắt đầu. Những chuyến tàu ra đảo dày hơn . Những cán bộ chiến sĩ trên đảo những người con xa nhà như gặp lại quê hương qua những cuộc gặp gỡ với những người khách quý từ đất liền ra qua những lá thư mà tàu chở hàng vừa chuyển tới. Tiếng cười nói ríu ran những cuộc giao lưu vui vẻ tưởng chừng như không bao giờ dứt. Một ngày mới lại bắt đầu. Những chiến sĩ lại bắt tay vào mùa huấn luyện. Nòng pháo được chăm chút bảo dưỡng sáng ngời ánh thép. Những người lính súng chắc trong tay không một phút lơ là để canh giữ cho sự bình yên của một miền biển đảo một miền đất thiêng liêng của Tổ quốc. Xin chào Anh những người quanh năm đứng đầu nơi phong ba nắng gió không quản gì trước gian khổ khó khăn vẫn vững vàng chí khí để vượt qua và hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng mà Tổ quốc giao phó. Tháng Tư này tươi đẹp quá. Tôi theo Anh hàng ngày luyện tập nghe sức trẻ bừng lên trong tiếng hát của Anh qua những băng ghi hình phát trên tivi qua cầu truyền hình trên trang báo và hình như tôi nghe như gió từ trùng khơi thổi về đất liền cũng vang vọng tiếng hát của Anh.
Trên mảnh đất quê hương rất gần với các Anh đó là những người Mẹ người Chị đang hăng say trên nhiều lĩnh vực hoạt động kinh tế xã hội luôn nhớ về Anh và cũng như Anh đang tiến quân vào trận mới. Một mặt trận bình yên không tiếng súng nhưng cũng đầy vất vả gian nan. Tháng Tư này là giai đoạn cao trào của triển khai kế hoạch năm quyết định thắng lợi của mỗi chỉ tiêu Công trình dự án.
Sát cánh cùng các chiến sĩ nơi đảo xa những người lính trên đất liền cũng ra quân vào trận mới. Nắng tháng Tư sáng ngời lên trên gương mặt của mỗi người thuỷ thủ Những con tàu xếp hàng trên Quân cảng trong tư thế sẵn sàng ra khơi bất cứ lúc nào làm tôi nhớ đến những vận động viên trên bàn đạp khởi động của những cuộc chạy thi chỉ đợi có tiếng súng hiệu là lao về phía trước. Có lẽ không gì đẹp hơn lá cờ Tổ quốc đỏ tuơi bay phần phật trên cột chính của mỗi con tàu. Nhưng dải cờ đầy cũng tươi màu rực rỡ. Tôi đã học qua những ký hiệu và ý nghĩa mỗi lá cở đầy. Nhưng quả thực trong niềm vui tháng Tư này tôi quên hết cả. Tôi tự giải thích cho riêng mình rằng những dải cờ kia đã nói lên rằng tàu chúng ta lúc nào cũng sẵn sàng chờ lệnh đã ra quân là giành chiến thắng đạt thành tích cao trong tập luyện thực hiện sứ mệnh cao cả mà Tổ quốc trao cho là giữ gìn vững chắc vùng biển yêu thưong. Tôi nghĩ rằng các chiến sĩ ta ai cũng một lòng như vậy.
Tháng Tư về tưng bừng trong từng xưởng máy trong phòng làm việc của những người làm công tác khoa học kỹ thuật hải quân. Tôi đã thấy bừng lên ánh lửa hàn sáng chói trong đêm tôi đã gặp những công nhân làm tăng ca để con tàu đóng mới con tàu trung tu đại tu sớm xuống đà xuất xưởng ra khơi đi làm nhiệm vụ. Tôi đã gặp những người kỹ sư lâu năm dày kinh nghiệm và những chàng trai đầy nhiệt tình dám lao vào con đường khoa học gập ghềnh và đầy gian khổ . Những Công trình Đề tài Dự án được khởi thuỷ bằng niềm say mê khoa học bằng lòng yêu mến con tàu vì Hải quân ta ngày càng lớn mạnh. Những ánh đèn khuya lặng thầm bên những gương mặt ướt đẫm mồi hôi. Công việc của các Anh không ồn ào nhưng cũng không kém phần căng thẳng và sôi động. Sự náo nức hiện trên từng nét vẽ từng con tính trên bản thiết kế tàu. Rồi mai đây những con tàu được hình thành trên trang giấy sẽ được những bàn tay người thợ nâng niu kiến tạo và ngày hạ thuỷ là ngày vô cùng trọng đại ngày tiếp nước đầu tiên ngày khai sinh một con tàu. Những con tàu sẽ ra khơi vươn nòng súng thép canh giữ trời Tổ quốc chở những chuyến hàng từ đất liền ra đảo chở nặng nghĩa tình quê hương tới các chiến sĩ đảo xa .
Tháng Tư quả là tươi đẹp. Chúng ta cất cao bài ca tuổi trẻ bài ca tháng Tư .
Ôi tháng Tư tươi đẹp tuyệt vời .

More...

NDƯỜI THIẾU PHỤ VÀ HAI ĐỨA TRẺ

By Phạm Thanh Cải

alt

 

 Ở cổng Toà án thành phố Hải Phòng là vườn hoa rất đẹp. Du khách đi lại rất tấp nập rộn ràng trong một ngày như bao ngày khác.
Cạnh bồn hoa hai đứa trẻ một lên năm một lên ba. Chúng nô đùa vô tư và cười như nắc nẻ. Chú bé nũng nịu chị:
- Chị ơi bắt cho em con bướm đi chị. Hái cho em bông hoa đi chị.
Hai đứa trẻ thật dễ thương và ngập tràn niềm vui có lẽ lần đầu chúng mới được đến vườn hoa thành phố.
Mọi người qua lại vô tư nhìn hai đứa nhỏ đáng yêu như thiên thần.
Ở ghế đá bên kia có một thiếu phụ còn trẻ. Cô ngồi im lặng hai bên khoé mắt nước mắt nhoen trên đôi má mịn màng. Chẳng có ai để ý đến cô cả.
Đến gần trưa một toán người đi ra khỏi phòng Xử án. Bà già trông dáng khắc khổ đi lại gần cô gái nói :
- Thế là xong! Bố cô chị. Mẹ thằng em!
Người phụ nữ trẻ đỏ sọng đôi mắt . Cô quay ra gọi:
- Các cháu ơi! Về thôi!
Hai đứa trẻ líu ríu chạy theo người thiếu phụ như hai con chim nhỏ thật hồn nhiên.

________________________

đồng cảm của bạn bè

 Trong câu chuyện này nếu NGƯỜI THIẾU PHỤ LÀ CON GÁI CỦA BÀ GIÀ VỪA BƯỚC RA ...Thì người đau khổ nhất vẫn là Bà gần đất xa trời rồi mà còn chứng kiến cảnh 2 người con gái bị chồng ruồng bỏ
Không biết em hiểu sai nội dung cốt truyện không?

MAIMAI1960 (HÀ TĨNH)

 

Thật đau xót cho mỗi lần chia biệt .Những đứa con là kẻ đứng trước tòa chùng ngơ ngác hỏi sao là như vậy sao các người lại chia rẽ chúng tôi .

Em cũng biết một chân lý khác thà cắt đứt ngay lập tức còn hơn để địa ngục cuộc đời cứ thế hàng ngày diễn ra qua đôi mắt trẻ thơ . Đời thật xót xa sau mỗi lần tan vỡ .

( TƯỜNG VI - CHLB ĐỨC)

 

Chú Hai này!
Hai dứa trẻ nó vui vẻ và ...xinh xắn thế
Lẽ nào bố mẹ nó lại ...ra toà
Chắc là chú mới nhìn qua
khi chúng đang chơi ở vườn hoa
Chẳng lẽ những ngày tháng ở nhà
chúng lại chỉ toàn là buồn tẻ
Bố mẹ nó vẫn yêu nhau và giận nhau như thể
Chưa bao giờ biết con và mẹ họ nghĩ gì
Đời thế mới là đời
Cãi nhau chán thì chia ly
cái tình yêu vứt bỏ nó đi
Bầy trẻ thơ chúng đã biết gì
để dạy khôn cho bố mẹ
Cũng như cháu bà già thì không thể
Tuổi già nua sao bế nổi hai con
Để quan toà cho hai tiếng " ly hôn
Xong một kiếp tình yêu cặn bã
Gia như tim người làm toàn bằng đá
Thì đâu còn bể khổ của tình yêu ?

ĐÀO TUYẾT THÀNH ( HÀ NÔI)

 

CHIA LY

"Giá như tim người làm toàn bằng đá
Thì đâu còn bể khổ của tình yêu?"(*)

Dẫu trăm ngàn nỗi khổ sớm chiều
Thì trái tim loài người vẫn đập
Nếu tim đá không biết yêu có thật
Chúa trời ban... yêu ta biết làm gì?

Dẫu cuộc đời không tránh khỏi chia ly
Nhưng như thế mới là đời chân thực!
Dòng sông êm có lở bồi thẳm vực
Thuyền tình trôi vẫn qua hết thác ghềnh.

Cõi trần gian đâu hết cuộc lênh đênh
Con sẽ hiểu những sai lầm... bố mẹ
Những chia ly cuộc đời này vẫn thế
Sống vì ta để bớt những khổ đau.

Các con ơi! hãy ngẩng cao đầu
Sống tự lập thiếu một phần cha mẹ
Nếu chịu đựng cả một đời mãi thế
Địa ngục trần gian liệu con có vui không?

Một lần đau để rồi sẽ yên lòng
Mai sau lớn khôn rồi con sẽ hiểu
Đừng trách mẹ cha để con phải thiếu…
Biết làm sao... đời vẫn cứ chia ly!

Thầy giáo già (HÀ NỘI)

(*) Thơ Đào Tuyết Thành

 

More...

SAY THƠ LỤC BÁT

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

      

TẢN VĂN 

 

         Trong đời ai cũng có thứ để mà say. Người thì say rượu người thì say tiền người thì say cờ-bài-bạc kẻ thì say gái mê gái kẻ lại say thơ...Tôi thì say thơ.
           Khi say thứ này rồi người ta hay xao nhãng các thứ khác. Có lẽ đó cũng là thường tình.
         Hồi còn trẻ tôi say một cô nàng say như điếu đổ. Lúc ấy tôi thấy trên đời này chỉ có mỗi nàng là đẹp nhất. Khi tôi đến ký túc xá có mấy cô cùng phòng với nàng tôi chả thèm nhìn. Trong mắt tôi chỉ có nàng mà thôi. 
        Ấy thế rồi mấy năm sau các bạn của nàng đi lấy chồng hết. Tôi cũng nhận ra rằng tôi và nàng không phải duyên vừa số. Lúc ấy gặp lại bạn cùng phòng của nàng tôi trố mắt ngạc nhiên vì bạn nàng đẹp quá duyên quá xinh quá. Thế mà trước đây tôi chả thèm đê ý tí nào. Tiếc là bạn nàng đã là gái có chồng.  Tôi vò tai bứt tóc: Sao ngaỳ ấy mình ngu thế không nhìn thấy bảo vật ngay trước mắt mình.

           Từ Tết đến giờ tôi làm biên tập cho một trang thơ Lục bát. Khi ấy lục bát với tôi là nhất là tình là hồn dân tộc... Tôi quên và không muốn đọc những bài thơ khác không phải là lục bát. Tôi say lục bát đến nỗi mõi lời nói hàng ngày cũng thành câu lục bát.
           Có đêm tôi mải biên tập vợ tôi gọi:
       - Khuya rồi vào ngủ anh ơi!
  Tôi đáp:
      - Chỉ còn một chút nữa thôi em à
           Làm xong anh nghỉ ngay mà
    Nói xong tôi giật mình hình như câu của mình vừa nói với vợ cũng là câu lục bát..!
         Rồi đến cơ quan sếp gọi lên báo cáo tôi cũng báo cáo bằng lục bát sếp cười ngặt nghẽo bảo là tôi say thơ quá mất rồi!

        Vừa rồi mệt mỏi về câu thơ lục bát bẻ đôi bẻ ba... tôi thôi làm biên tập. Có thời gian rảnh rỗi tôi mới ngâm nga thơ đường thơ ngũ ngôn thơ thất ngôn...
       Ôi ngẫm ra các loại thể thơ này mới hay làm sao!

         Thế mà chút nữa tôi quên mất nó! Giống như ngày xưa tôi say một người mà bỏ quên bao cô gái khác xinh hiền...

        Thật may cho tôi đã qua cơn say Lục bát tôi lại trở vê với ước vọng tình thơ ngày xưa...

More...

ĐEO KÍNH

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

 TRUYỆN NGẮN 200 CHỮ

ĐEO KÍNH

        Ngày tôi còn nhỏ bà tôi đã già nhưng thật phúc hậu. Cặp mắt già nua của bà còn dấu tích đôi mắt xinh nổi tiếng của thời con gái. Thường ngày   tôi ham chơi cùng lũ bạn hàng xóm. bà tôi cặm cụi khâu mà không thấy đeo kính. Ngày ấy kính hiếm lắm chứ không bán sẵn như bây giờ. Thỉnh thoảng bà tôi lại gọi:
    - "Cháu ơi vào xâu hộ bà cái kim này."
Nhiều lúc tôi chạy vào xâu kim cho bà. Nhưng có lần mải chơi quá tôi gắt:
   - Sao bà không tự xâu lấy cứ bắt cháu xâu hoài. Cháu thấy mắt bà vẫn sáng cơ mà.
    Bà tôi không nói chỉ ngồi dụi mắt. Tôi thấy mắt bà ươn ướt chắc là lại bụi vào mắt chăng?
    Bây giờ tôi đã gần sáu mươi rồi mắt bị lão thị. Nếu bỏ kính ra là tôi chả nhìn thấy gì sách còn không đọc nổi nói gì đến xâu kim.
     Mỗi lần đọc sách hay vào internet đeo kính vào tôi lại bùi ngùi nhớ bà ngoại ngày xưa. Mắt tôi cay cay. Dù có kính mà nhìn vẫn thấy nhạt nhoà...

More...

BÀ ĐIÊN

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

 

 TRUYỆN NGẮN 100 CHỮ

  (Đã đăng trên Tạp chí KIẾN THỨC NGÀY NAY số 720 ra ngày 10-8-2010)
 
 
BÀ ĐIÊN

    Một bà lão rách rưới lang thang đi nhặt mảnh thuỷ tinh. Mái tóc bạc phơ và gò má nhăn nheo khắc khổ.

Mấy thanh niên uống nước ngọt xong liền vứt mạnh vỏ chai ra đường và cười hô hố:

- Này bà điên! Tha hồ nhặt về bán lấy tiền...

Bà lão cặm cụi nhặt rồi cho vào chiếc bao tải rách. Bàn tay già nua bị mảnh chai làm xước   máu đỏ lòm . Bà mang về cho vào cái thùng to rồi đậy kín.

Hàng xóm chậc lưỡi: "Tội cho bà lão lẩn thẩn từ ngày thằng cháu giẫm phải mảnh chai bị uốn ván rồi chết đấy!"

More...

QUÊ HƯƠNG- Truyện ngắn 100 chữ

By Phạm Thanh Cải

Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4

 

 

 QUÊ HƯƠNG

 

Nhà tôi quê ở xa nhưng sống ở Thái Bình. Người ta gọi chúng tôi là dân ngụ cư.

Ngày thường làng xã tíu tít khao họ giỗ chạp. Tết đến họ hàng thăm hỏi chúc tụng nhau. Khi cất nhà cưới gả họ lại quây quần tụ hội ...

Những lúc ấy cả nhà tôi lụi cụi ngoài đồng. Cả làng không ai nhà tôi có họ .

Tôi đi bộ đội. Bố tôi ốm một mình mẹ tiễn tôi ra bến đò đưa tôi gói xôi nếp ăn đường. 

Mùi xôi thơm ngậy. Tôi bùi ngùi: Đây có phải là hương vị Quê hương?

More...

Truyện ngắn 100 chữ: CHIẾC ÁO MỚI

By Phạm Thanh Cải

 

TRUYỆN NGẮN 100 CHỮ

 

CHIẾC ÁO MỚI

 

Bố tôi bị ốm từ khi tôi còn nhỏ. Hai chục năm ông sống trong đau yếu bằng thuốc men và rau cháo. Nhà tôi nghèo túng nhất làng.

Lớn lên tôi vào bộ đội. Từ đó bố tôi thường mặc lại những bộ quần áo lính đã cũ tôi cho. Lúc ông mất khi khâm liệm   mọi người tá hoả vì ông không có chiếc áo mới nào. Cô con dâu vội đi may cho ông một bộ.

Nhìn ông nằm trong quan tài với chiếc áo còn nguyên nếp hồ tôi nghẹn ngào thầm gọi : Bố.. Bố ơi...!

More...